Gần đây mình đọc được một
bài viết trên mạng. Đọc xong, trong lòng cứ suy
nghĩ mãi. Không phải vì câu chuyện quá bi thương, mà bởi nó khiến mình
nhận ra một điều rất giản dị: “Điều mà chúng ta cho là quan trọng nhất ở
mỗi giai đoạn của cuộc đời, theo thời gian rồi cũng sẽ thay đổi.”
Có
lẽ vì thế mà con người cứ mãi đi tìm hạnh phúc, nhưng khi ngoảnh đầu
nhìn lại mới hiểu điều đáng quý nhất thường nằm ở những điều rất bình
thường.
Năm 3 tuổi, tôi
nắm chặt cây kẹo mút trong tay và tin rằng đó là cả thế giới. Chỉ cần có
cây kẹo ấy là tôi có thể vui cả ngày, chẳng cần nghĩ đến bất cứ điều gì
khác.
Năm 5 tuổi, tôi
mất cả buổi chiều để đuổi theo một con chuồn chuồn. Khi bắt được nó, tôi
vui sướng như vừa có được một kho báu. Đối với một đứa trẻ, hạnh phúc
đôi khi chỉ đơn giản như vậy.
Năm
9 tuổi, tôi nằm dưới bóng cây, ngắm ánh nắng len qua từng kẽ lá và tận
hưởng một kỳ nghỉ hè bình yên. Khi ấy, tôi từng nghĩ chỉ cần ngày nào
cũng được rong chơi như thế thì cuộc sống đã quá đủ đầy.
Đến năm 13 tuổi, tôi bắt đầu tin rằng một tờ giấy báo trúng tuyển vào trường trọng điểm sẽ quyết định cả tương lai của mình.
Năm
18 tuổi, tôi lại dốc hết sức lực chỉ để nhận được giấy báo nhập học từ
ngôi trường đại học mơ ước. Lúc ấy, tôi tưởng rằng chỉ cần bước chân vào
cánh cổng đại học là cuộc đời sẽ mở ra một trang mới rực rỡ.
Rồi
năm 23 tuổi, khi rời khỏi ghế nhà trường để bước vào xã hội, tôi mới
hiểu kiếm được một công việc ổn định mới là điều quan trọng nhất. Những
ước mơ tuổi trẻ dần nhường chỗ cho cơm áo gạo tiền, cho những hóa đơn
phải thanh toán vào cuối tháng và những áp lực mà trước đây tôi chưa
từng nghĩ tới.
Năm 24
tuổi, trong ngày cưới của mình, nhìn người con gái sắp trở thành vợ, tôi
chợt nhớ đến cô bạn năm 16 tuổi mà mình từng thầm thương. Có chút tiếc
nuối thoáng qua, nhưng rồi tôi hiểu mỗi giai đoạn của cuộc đời đều có
người cần được trân trọng. Người đứng trước mặt tôi lúc ấy mới là người
quan trọng nhất.
Hai năm
sau, khi đứng ngoài phòng sinh và nghe tiếng khóc đầu tiên của con cất
lên, tôi bỗng nhận ra trái tim mình từ nay đã có thêm một nơi để hướng
về. Kể từ giây phút ấy, mọi cố gắng của tôi đều chỉ mong con có một cuộc
sống tốt đẹp hơn.
Năm 30
tuổi, những khoản vay mua nhà, mua xe khiến tôi cảm thấy tiền bạc là
điều quan trọng nhất. Tôi lao vào công việc, miệt mài kiếm sống và luôn
tự nhủ rằng chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa, cuộc sống sẽ dễ dàng hơn.
Nhưng
càng lớn lên, tôi càng nhận ra con người dường như “không bao giờ thấy
đủ”. Có được điều này lại mong điều khác. Đạt được mục tiêu này lại tiếp
tục chạy theo mục tiêu khác.
Người xưa từng nói: “Tri túc thường lạc”, biết đủ thì thường vui. Đáng tiếc là khi còn trẻ, rất ít người hiểu được ý nghĩa của bốn chữ ấy.
Năm
38 tuổi, người cha vốn nghiêm khắc và mạnh mẽ cả đời bỗng bắt đầu hỏi ý
kiến tôi trước mỗi quyết định. Lúc ấy tôi mới giật mình nhận ra, cha đã
già thật rồi. Người đàn ông từng dắt tôi đi qua những năm tháng tuổi
thơ giờ đây đã không còn khỏe mạnh như trước.
Đến
năm 45 tuổi, ngồi trong văn phòng với mái tóc lấm tấm bạc, tôi chợt nhớ
đến những ước mơ của tuổi đôi mươi. Hóa ra, trên đường mưu sinh, tôi đã
vô tình bỏ quên rất nhiều điều từng khiến trái tim mình rung động.
Năm
50 tuổi, nhìn con trai nắm tay người con gái nó yêu bước vào lễ đường,
tôi mới hiểu hạnh phúc lớn nhất của cha mẹ là được nhìn thấy con cái
bình an và trưởng thành. Điều từng quan trọng nhất với tôi ngày nào, giờ
đây đã trở thành hạnh phúc của con.
Năm
60 tuổi, tôi tiễn cha mẹ về nơi an nghỉ cuối cùng. Trong khoảnh khắc
ấy, những lời quở trách của cha, những tiếng cằn nhằn của mẹ mà trước
đây tôi từng thấy phiền lòng lại trở thành ký ức quý giá nhất.
Người
xưa có câu: “Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn phụng dưỡng mà
cha mẹ không còn.” Chỉ khi mất đi, con người mới hiểu có những điều
tưởng chừng rất bình thường nhưng lại là món quà vô giá.

Năm
70 tuổi, người bạn đời của tôi cũng rời đi trước. Con cháu đều đã có
cuộc sống riêng, căn nhà bỗng trở nên yên ắng hơn bao giờ hết. Mỗi lần
nhìn những cặp vợ chồng già cùng nhau tản bộ, tôi lại nhớ đến bà ấy. Hóa
ra, thứ đáng quý nhất không phải là những gì mình sở hữu, mà là người
vẫn còn có thể cùng mình đi hết quãng đường còn lại.
Đến
năm 75 tuổi, khi nằm trong bệnh viện và biết thời gian của mình không
còn nhiều, tôi gọi điện cho cháu trai. Ban đầu tôi định nói thật nhiều
điều, muốn dặn nó phải sống thế này, phải lựa chọn thế kia để sau này
không hối tiếc. Nhưng khi cuộc gọi được kết nối, tất cả những lời chuẩn
bị sẵn đều tan biến. Tôi chỉ nhẹ nhàng nói: “Ông nhớ con. Khi nào rảnh
thì về thăm ông nhé.”
Một
năm sau, cháu trai trở về. Con trai, con dâu quỳ bên giường bệnh, nước
mắt không ngừng rơi. Tôi cảm thấy mí mắt mình ngày càng nặng. Trong
khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy cha mẹ đang đứng trước mặt, vẫn trẻ như
ngày nào, vẫn nở nụ cười hiền hậu quen thuộc. Họ dang rộng vòng tay đón
tôi. Tôi chạy về phía họ và kỳ lạ thay, càng chạy tôi càng trở lại hình
hài của một đứa trẻ ba tuổi. Tôi lại được cha mẹ ôm vào lòng như thuở
bé.
Trước khi rời đi, tôi
ngoái đầu nhìn lại. Con trai, con dâu và cháu trai vẫn ôm lấy thân xác
già nua của tôi mà khóc. Tôi biết rồi nỗi đau ấy cũng sẽ dần nguôi
ngoai, bởi cuộc sống vẫn phải tiếp tục, giống như ngày xưa tôi đã từng
tiếp tục sống sau khi tiễn cha mẹ mình.
Đến
lúc ấy, tôi mới hiểu rằng cả đời con người luôn đi tìm một điều quan
trọng nhất. Nhưng thật ra, điều quan trọng nhất chưa bao giờ là một thứ
cố định. Tuổi thơ có niềm vui của tuổi thơ, tuổi trẻ có khát vọng của
tuổi trẻ, tuổi trung niên có những gánh vác riêng, còn tuổi già lại chỉ
mong những người mình yêu thương vẫn còn ở bên cạnh.
Có
lẽ vì vậy mà người xưa luôn nhắc con cháu phải biết trân trọng hiện
tại. Bởi điều hôm nay ta đang xem là bình thường, biết đâu ngày mai lại
trở thành điều khiến ta nhớ nhất. Tiền bạc rồi cũng tiêu hết, danh vọng
rồi cũng phai nhạt, chỉ có “tình thân, những điều tử tế đã trao đi và
những ký ức đẹp đã cùng nhau tạo nên” mới thật sự ở lại trong lòng người
khác.
Suy cho cùng, cuộc
đời không phải là hành trình đi tìm một điều quan trọng nhất để giữ mãi
mãi, mà là biết trân trọng từng điều quan trọng ở đúng thời điểm của
nó.
Có như vậy, khi
ngoảnh đầu nhìn lại, chúng ta sẽ không phải tiếc nuối vì đã sống quá vội
vàng mà quên mất những điều đáng quý nhất đang ở ngay bên cạnh mình.
ST
Cám ơn những đóng góp của Quý Niên Trưởng và các anh chị em trong Gia Đình Chiến Sĩ Vô Danh Nha Kỹ Thuật.