Sunday, May 10, 2026

TRONG CUỘC ĐẢO CHÁNH 1-11-1963. Tác giả Đặng Kim Thu, SVSQ/TVBDL/K19, cựu tùy viên của Đại Tướng Cao Văn Viên,

Từ đơn vị tác chiến (tiểu đòan 41 BĐQ), tôi được lệnh về làm sĩ quan tuỳ viên cho đại tướng Cao văn Viên, tổng tham mưu trưởng vào cuối năm 1966. Vì tôi không có nhà ở Sài Gòn nên ông bà đại tướng cho tôi tạm ở trong tư dinh thời gian đầu .

Với công việc hoàn toàn mới lạ, nhiều bỡ ngỡ, cộng thêm sự gò bó ở trong dinh của đại tướng , mới đầu tôi hơi nản lòng, nhưng nhờ sự giúp dỡ, chỉ dẫn tận tình của người tiền nhiệm của tôi là Quách tinh Cần K20VB, và sự cởi mở của ông bà đại tướng nên tôi cảm thấy an tâm đôi chút.
Những ngày đầu về ở trong dinh của đại tướng, cứ sau bữa cơm tối ông xuống phòng tùy viên chỉ rõ cách sinh hoạt trong nhà, cách tiếp nhận đìện thoại từ bên ngoài gọi vào, an ninh vòng ngoài, an ninh vòng trong, và v.v…
Ông bảo tôi: thông thường các tướng lãnh khác tôi đều tiếp họ tại văn phòng, ngoài giờ làm việc tôi không tiếp ai ở nhà riêng cả, nếu có vi tuớng tá nào muốn gẵp tôi ngoài giờ làm việc, mà không có hẹn, chú không được mở cổng, mà phải báo tôi trước để tôi quyết định có tiếp họ hay không, dặc biệt chú phải quan sát, xem vĩ tướng đó có đem theo lính hộ tống hay không, trong mọi trường hợp chú đừng cho lính hộ tống vào bên trong dinh, cổng phải luôn luôn khóa chốt
Nhưng đặc biệt có hai vị cựu tướng lãnh khi tới nhà muốn gặp tôi bất cứ lúc nào, chú cũng mở cổng mời vào phòng khách rồi báo tôi ra tiếp, không cần phải hỏi tôi trước, hai vi đó là trung tướng Trần văn Đôn và trung tướng Tôn thất Đính, mà chú có bao giờ thấy hai vị tướng đó chưa? Tôi trả lời “dạ chỉ biết qua hình ảnh trên báo chí”. Ông bảo cũng tốt, vậy thi ráng nhận diện nếu hai vị đó tới. Xong ông nhìn tôi thấy có vẻ như tôi muốn tìm hiểu lý do mà hai ông cựu tướng này được đại tướng ưu ái như vậy, ông nói thêm chú muốn biết tại sao tôi đối xử với hai ông đó đặc biệt như thế chứ gì, được rồi để mai tôi kể cho chú nghevì mai là chúa nhật có nhiều giờ rảnh hơn”
Hôm sau ăn cơm trưa xong ông xuống phòng tôi và bắt đầu kể:
Sau đây là lời ông Cao văn Viên
“Ngày 1 tháng 11 năm 1963 là ngày lễ Các Thánh, quân nhân, công chức nghỉ buổi sáng khoảng 10 giờ sáng tôi được điện thoại của chánh văn phòng thiếu tướng Khiêm mơi vào Bộ tổng tham mưu họp ở phòng họp số 1, và phải có mặt trước 1 giờ, tôi tới lúc 1 giờ kém 10 phút, thấy có đông các đơn vị trưởng sẵn đó rồi, nhìn mặt toàn là các sĩ quan thân tín của ông Diệm, đúng 1 giờ 2 qưân cảnh ở ngoài đóng cửa phòng họp và khoá lại, mọi người trong phòng ngơ ngác nhìn nhau, đại tá Lê quang Tung nói lớn: “Họp hành khỉ mẹ gì, ai chủ toạ phiên họp sao chưa tới mà họ khoá cửa nhốt mình rồi, chuyện gì đây”, vài phút sau đó có tiếng mở cửa, đại úy Nhung cận vệ của trung tướng Dương văn Minh đứng ngoài cửa nói với vào: “Mời đại tá Lê quang Tung Lưc Lượng Đặc Biệt và đại tá Cao văn Viên Nhẩy Dù lên lầu gặp trung tướng Dương văn Minh, vì đại tá Tung ngồi gần cửa nên bước ra trước, tôi ở trong xa cửa hơn nên đi ra sau, Khi tôi ra khỏi phòng họp thì nhìn thấy đại tá Tung đã bị đại úy Nhung còng tay dẫn xuống xe, còn tôi cũng bị 1 sĩ quan QC còng nhưng mới vừa bị còng 1 tay thì tình cờ thiếu tướng Tôn thất Đính trên lầu đi xuống chợt thấy vậy, ông bảo tháo còng tôi ra, rồi sĩ quan đó cùng tướng Đính dẫn tôi lên lầu gặp trung tướng Minh .
Tướng Minh nói: Hôm nay “moi” và một số các tướng lãnh đảo chánh ông Diệm “toi” nghĩ sao? Tôi trả lời, chuyện quan trọng như vậy mà tới giờ này trung tướng mới cho tôi biết thì tôi đâu có quyết định được gì. Lúc đó trung uý Trương ( hay Trần) Tự Lập sĩ quan tùy viên của trung tướng Minh lăm le khẩu súng carbine chĩa vào lưng tôi như sẵn sàng bắn. Anh ta hỏi tôi “ Đại tá có theo Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng không?” Tôi đáp”tinh thần của quân nhân thuộc binh chủng nhẩy dù không trả lời trước áp lực” thiếu tướng Đính thấy vậy bảo tên trung úy Lập đừng hỗn với cấp trên, rồi tướng Đính dẫn tôi về lại phòng sô 1 đóng cửa lại.
Vài vị sĩ quan đang bị nhốt chung trong phòng tới hỏi tôi chuyện gì vậy? Tôi nói họ đảo chánh tổng thống Ngô đình Diệm. Có người hỏi: còn đại tá Tung đâu? Tôi nói bị còng dẫn đi chỗ khác rồi”.
Khoảng 15 phút sau tôi lại bị dẫn lên gặp trung tướng Minh lần nữa, lần này trung tướng Minh nói với tôi:”có 1 tiểu đoàn nhẩy dù theo “Chiến Đoàn Vạn Kiếp” của trung tá Vĩnh Lộc từ Bà Rịa về tới Sài Gòn, nhưng không chịu tấn công vào Dinh Gia Long, đòi phải được liên lạc trực tiếp với “toi”, vậy nếu “toi” chịu làm 2 việc như sau: Thứ nhất tuyên bố theo Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng, thứ hai ra lệnh cho tiểu đoàn nhẩy dù ở Bà Rịa về tấn công vào Dinh Gia Long, khi thành công “moi” gắn lon thiếu tướng cho “toi” liền. Tôi trả lời rằng chuyện của trung tướng làm, tôi không chống đối, nhưng bảo tôi phản lai “thầy” tôi thì tôi không làm, trung tướng thông cảm cho tôi (lời người viết: xin nói rõ thêm, trước khi chỉ huy lực lượng nhẩy dù, đại tá Viên là chánh võ phòng rồi tham mưu trưởng Biệt Bộ Phủ Tổng Thống);
“Tôi được dẫn trả lại phòng họp số 1, các vị sĩ quan trong phòng lại hỏi, tôi trả lời chưa hết thì chánh văn phòng của thiếu tướng Khiêm xuống dẫn tôi lên văn phòng giữ riêng tôi ở đó.
Sau khi đảo chánh thành công tôi được cho về nhà, rồi hằng ngày tôi phải lên bộ tổng tham mưu chờ lệnh. Độ 5,6 ngày sau trung tướng Khiêm (lên trung tướng ngày 2 tháng 11 năm 1963) tự ý quyết định cho tôi trở về chỉ huy lữ đoàn nhẩy dù như cũ, còn các vị sĩ quan bị nhốt chung với tôi đa số bị giải ngũ hoặc bị hạ tầng công tác.
Rồi sau đó không lâu tôi được trung tướng Đôn cho biết: sau khi tôi từ chối lời yêu cầu cuả trung tướng Minh thì trung tướng Minh bàn với trung tướng Đôn định đưa tôi theo số phận của đại tá Lê quang Tung, nhưng trung tướng Đôn không đồng ý và nói rằng trước khi tiên hành cuộc “cách mạng” :anh” (ông Minh) có hứa với chúng tôi hạn chế tối đa vìệc gây đổ máu các sĩ quan cấp tá không ủng hộ chúng ta, anh đã cho giết đại tá Hồ tấn Quyền, giết đại tá Lê quang Tung, bây giờ anh muốn giết luôn đại tá Viên nữa sao? Hơn nữa dù “lui” không hợp tác với mình nhưng “lui” đâu có chống mình mà giết “lui”.
Tôi nghĩ dường như tướng Khiêm cũng biết ý định đó của tướng Minh nên mới ra lệnh đem tôi lên văn phòng của ông giao cho chánh văn phòng là đại úy Phạm bá Hoa giữ riêng tôi ở đó, rồi ông Khiêm bảo:”Ai muốn kêu đại tá Viên đi đâu phải có lệnh của tôi mới cho đi”
Đấy là 3 người ơn cứu tử tôi đó.
Vai trò của đại tá Cao văn Viên trong cuộc chỉnh lý ngày 30-1 -1964.
Một lần tôi theo đại tướng Viên ra Đà Nẵng thăm các đơn vị thuộc Quân Đoàn I, Tối lại, ngủ ở Tòa Thị Chính Đà Nẵng, lúc đó trung tá Lê chí Cường gốc nhẩy dù làm thị trưởng.
Đầu hôm thời tiết còn nóng, thầy trò tôi chưa ngủ được nên đại tưóng kể chuyện Đảo Chánh, chỉnh lý cho tôi nghe. Giờ đây thì chuyện dù đã xa xưa, nhưng thiết tưởng còn nhiều người chưa biết rõ, hoặc biết không chính xác, không đầy đủ, nên tôi mạo muội thuật lại những gì đại tướng Viên kể cho tôi nghe với ước mong giúp quí vị độc giả đánh giá được 1 phần sự thực của 1 giai đoạn của đất nước.
Nguyên nhân chỉnh lý 30-1-1964, đại tướng Viên kể rằng :
“ Trong nội bộ các tướng lãnh: sau ngày Đảo Chánh 1-11-1963 thành công, trong hàng tướng lãnh trụ cột của cuộc đảo chánh có những bất đồng ý kiến về việc thành lập chính phủ, về việc sắp xếp nhân sự và quan trọng hơn là sự tranh công tranh quyền giữa các tướng với nhau, cho nên dẫn tới sự chia rẽ.
Ngoài ra trung tướng Minh ỷ quyền là chủ tịch Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng nên tỏ ra độc đoán trong mọi quyết định. “ Chẳng hạn như ông Minh muốn đưa ông Nguyễn ngọc Thơ nguyên Phó Tổng Thống của ông Ngô Đình Diệm ra làm thủ tướng, nhìều tướng lãnh không đồng ý, vì cho rằng nguyên Phó Tổng Thống của chính phủ vừa bị lật đổ ra làm thủ tướng của chính phủ mới thì thật là vô lý, nhưng ông Minh cứ làm theo ý ông.
“Về phía Tòa Đại Sứ Mỹ thì ông Đại Sứ đề nghị với ông Minh nên cử ông Trần quốc Bửu Chủ Tịch Tổng Liên Đoàn Lao Công ra lập chính phủ với lý do ông Bửu có nhiều uy tín trong giới bình dân và hiện trong tay ông Bửu có hơn 20 ngàn đoàn viên của Tổng Liên Đoàn Lao động là lực lượng hùng hậu sẽ hỗ trợ cho chính phủ, ông Dương văn Minh chẳng những không nghe mà còn ra lệnh cho thìếu tướng Đỗ Mậu bắt giam ông Trần quốc Bửu với lý do rất mơ hồ.
Thêm nữa, ông Minh lại gọi 2 người đã rời khỏi quân đội hồi năm 1955 đang lưu vong bên Pháp( vì chống ông Ngô đình Diệm) trở về hợp tác, đó là thiếu tướng Nguyễn văn Vỹ và đại tá Trần đình Lan(phòng2) trong quân đội Liên Hiệp Pháp; đìều này có vài tướng trẻ mới được thăng cấp như thếu tưóng Nguyễn hữu Có, Đỗ Mậu, thiếu tương Dương ngọc Lắm, trung tướng Trần thiện Khiêm đều không đồng ý, bởi các vị này cho rằng ông Nguyễn v Vỹ và ông Lan đã lỗi thời và đã rời khỏi quân đội lâu rồi, không còn thích hợp với quân đội hiện giờ nữa, các ông Khiêm, Có, Lắm cho ràng, hiện nay trong quân đội có nhiều cấp tá trẻ có nhiều năng lực và được đào tạo chánh quy, cứ mạnh dạn giao việc cho họ, chứ cần gì phải gọi 2 người đó về hợp tác.
Ông Dương văn Minh chẳng thèm nghe mà vẫn cứ hành xử theo ý riêng mình dựa trên tình cảm cá nhân.
“Phần tôi (đại tá Cao văn Viên) thì mỗi ngày trình diện ở Bộ Tổng Tham Mưu, nghe nói ông Minh định cho tôi giải ngũ, nhưng nhờ trung tướng Khiêm tự ý cho tôi trở về nhẩy dù ngày 6-11-1963 mà không hội ý với ông Minh, vì việc này nằm trong thảm quyền của ông Khiêm.
Về sau mới biết, sở dĩ ông Khiêm hành động như vậy vì ngày 5-11-1963, ông Minh nói với ông Khiêm rằng đại tá Nguyễn chánh Thi ở Campuchia sắp về, ông Minh sẽ cho ông Thi chỉ huy lại Lực Lượng Nhẩy Dù, diều này chính ông Khiêm không muốn, nên hành động trước một bước, vì nếu để ông Nguyễn chánh Thi chỉ huy nhẩy dù thì khi ông Khiêm muốn mưu đồ gì cũng không thể xử dụng lực lượng nhẩy dù được vì ông Khiêm với ông Thi không thân nhau, vả lại cũng còn ngờ vực không biết ông Thi còn ôm mối hận ngàỳ 11-11-1960 cách 3 năm trước hay không.
Ngày 8-11-1963 đại tá Nguyễn chánh Thi từ Nam Vang đi đường xe về tới Gò Dầu Hạ, được ông Khiêm cho trực thăng đi đón về Tổng Tham Mưu, sau đó ông Khiêm cử ông Thi làm chủ tịch Ủy Ban Điều Tra tài sản và tội ác của ông Ngô đình Cẩn, thế là ông Thi trở ra miền Trung làm việc.
Từ những việc như vậy đưa đến những xích mích giữa ông Khiêm và ông Minh, rồi một ngày vào hạ tuần thang 12-1963, ông Minh cử ông Khiêm đi công du qua Nhật và Đài Loan, ở nhà ông Minh giao cho Trung tướng Lê văn Kim thay thế trung tướng Khiêm giữ chức vụ Tham Mưư Trưởng Liên Quân( không làm lễ bàn giao), đến khi ông Khiêm trở về thì ông Minh chỉ định ông Khiêm làm tư Lệnh Quân Đoàn III chia bớt nhiệm vụ của trung tướng Đính đang kiêm nhiệm Bô An Ninh.Thời gian này Quân Đoàn III còn nằm trong trại Lê văn Duyệt Sài Gòn chưa dời lên Biên Hoà. Vậy là ông Khiêm bị hạ tầng công tác nên trở nên bất mãn.
Nguyên nhân bên ngoài
Ông Dương văn Minh gây cho Đại Sứ Mỹ cú “sốc” đầu tiên là không nghe theo đề nghị của Đại Sứ Mỹ đề cử ông Trần quốc Bửu làm thủ tướng mà ông Bửu còn bị bắt giam với tội danh mơ hồ.
Sau khi đảo chánh thành công, ông Minh thường liên lạc với đại sứ Pháp ờ Sài Gòn, hơn là đại sứ Mỹ, và có vài lần ông Minh mời Đại Sứ Pháp đến dinh “Hoa lan” của ông dùng cơm tối, có sự hiện diện của ông Đôn, ông Kim, ông Xuân …mà không có sự hìện diện của viên chức Mỹ nào cả. Việc này không qua khỏi cặp mắt “cú vọ” của cơ quan CIA ở Sài Gòn khiến họ đâm ra hoài nghi. Ngoài ra mỗi khi có việc phải giao tiếp với viên chức của toà đại sứ Mỹ và Bộ Tư Lệnh M.A.C.V, các ông Minh, Đôn, Xuân, Kim …chỉ nói toàn tiếng Pháp mà không nói 1 câu tiếng Anh nào, điều này cũng gây khó chịu và tự ái đối với các viên chức Mỹ không ít, và họ nghĩ là các tướng có khuynh hướng thân Pháp.
Tổng hợp những chuyện kể trên đưa đến cuộc chỉnh lý
Chỉnh lý ngày 30-1-1964
Chiều ngày 29-1-1964 tướng Khiêm mời tướng Khánh ở Đà Nẵng về Sài Gòn, nói có chuyện cần bàn với tướng Khánh, rồi tướng Khiêm gặp tôi (Đại tá Viên) chỉ thị cho tôi chuẩn bị lực lượng nhẩy dù đi bắt 5 vị tướng: Đôn, Kim, Xuân, Đính,Vỹ và người thứ 6 là thìếu tá Nhung(người đã giết ông Ngô đình Diệm và ông Ngô đình Nhu), thiếu tá Nhung đang ở trong nhà trung tướng Dương văn Minh.
Tôi đề nghị với trung tướng Khiêm nên giao người khác đi bắt ông Đôn và ông Đính, chứ tôi rất khó xử nếu phải đi bắt 2 người mà cách đâỷ 3 tháng đã là ân nhân cứu tử tôi. Trung tướng Khiêm thấy đề nghị của tôi hợp lý nên giao cho tiểu đoan 2 TQLC lúc đó do thiếu tá Cổ tấn tinh Châu làm TĐT đi bắt tướng Đôn và tướng Đính.
Lệnh tổng quát của trung tướng Khiêm cho tôi và thiếu tá Châu là không được liên lạc hoặc tiếp xúc với bắt cứ ai cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ.
Thời gian này tất cả mọi đơn vị muốn vào lãnh thổ Biệt Khu Thủ Đô phải có lệnh của Tư Lệnh QĐ111, và riêng TĐ2/TQLC vì đang đóng quân bên ngoài lãnh thổ Biệt Khu Thủ Đô nên tướng Khiêm ký sự vụ lệnh giao cho 1 đại úy thuộc QĐIII đem đến cho TĐT/TĐ2/TQLC để di chuyển tiểu đoàn vào BKTĐ mà không bị ngăn cản.
Tr/t Khiêm ra lệnh cho thiếu tá Phạm bá Hoa chuẩn bị 1 xe dodge truyền tin để theo dõi việc đi bắt 5 ông tướng mà chính t/t Hoa phải trực máy truyền tin.
Giờ xuất phát đi bắt là 23 giờ và các đường giây điện thoại ở nhà 5 ông tướng đã bị ông Khiêm cho lệnh cắt đứt hết rồi, không liên lạc được với ai cả.
Đúng 23 giờ tôi được lệnh xuất phát để bắt 3 ông tướng : Mai hữu Xuân, Lê văn Kim và Nguyễn văn Vỹ, rồi sau cùng đến bắt th/t Nguyễn văn Nhung tại nhà của ông Dương văn Minh.
Tiểu đoàn 2/TQLC được giao nhiệm vụ đi bắt 2 ông tướng Tôn thất Đính và Trần văn Đôn, cả 2 đơn vị xuất phá cùng một lúc.
Đến khoảng 2 giờ sáng 5 vị tướng : Đôn, Kim, Xuân, Đính, Vỹ được đưa vô Bộ Tổng Tham Mưu, riêng th/t Nhung thì tôi đưa về trại Hoàng Hoa Thám bản doanh của lữ đoàn nhẩy dù.
Trung tướng Nguyễn Khánh ở Đà Nẵng được trung tướng Khiêm mời về Sài Gòn từ chiều, đang ở nhà chờ, đến bấy giờ mới được tướng Khiêm mời vào TTM cho biết:”Nhiệm vụ của tôi(tướng Khiêm) tới đây đã xong, phần còn lại tôi giao cho anh(tướng Khánh).chuẩn bị sáng mai anh họp báo.
Tướng Khánh nói:”công của anh thì anh làm luôn đi”. Tướng Khiêm vãn khước từ và gợi ý với tướng Khánh, khi họp báo cứ nói các ông đó có ý định “trung lập thân Pháp” nên mình phải ra tay ngăn chặn.
Trung tướng Khánh liền gọi ra Quân Đoàn I Đà Nẵng dặn dò chuyện gì đó, rồi đại tá Thi nghe được lièn bay vô Sài Gòn kịp sáng sớm vào TTM ngồi họp báo chung với tướng Khánh, điều này khiến báo chí và dân chúng tưởng rằng ông Khánh và ông Thi làm cuộc chỉnh lý, chứ không biết rằng trong đêm 1 mình tướng Khiêm đích thân chỉ huy 2 vị sĩ quan cấp tá là tôi và thiếu tá Cổ tấn tinh Châu đi bắt 5 ông tướng và thiếu tá Nhung, xong rồi mới giao cho ông Khánh.
Tóm lại ông Khiêm dọn sẵn “mâm cỗ” cho ông Khánh hưởng.
Hôm saụ 5 vị tướng bị chỉnh lý được phi cơ chở ra Đà Nẵng rồi vài ngày sau lại chở vô quản thúc ở Đà Lạt. Ông Khánh lên làm thủ tướng từ lúc đó.
Số phận của th/t Nhung
Đại Tướng viên kể lại rằng:
“Khi tới nhà ông Minh để bắt t/t Nhung thì tôi gặp ngay tướng Minh, ông hỏi lệnh của ai biểu bắt,
Tôi(đại tá Viên) trả lời: lệnh của tr/t Trần thiện Khiêm.
Ông Minh hỏi: ông Khiêm hiện giờ ở đâu?
Tôi trả lời: thưa trung tướng tôi không biết.
Ông Minh lại hỏi tiếp: vậy đại tá nhận lệnh của ông Khiêm từ lúc nào? lý do nào bắt cận vệ của tôi.
“Tôi đáp: xin tr/t hỏi ngay tr/t Khiêm, còn tôi chỉ thi hành lệnh. Liền đó tướng Minh bốc điện thoại gọi ai đó, nhưng gọi không được, bèn dằn mạnh điện thoại xuống bàn, thấy vậy tôi nói :”điện thoại bị cắt giây rồi, trung tướng không gọi được ai đâu”, tôi chào tr/t Minh rồi dẫn th/t Nhung ra xe đưa về trại Hoàng Hoa Thám.
Tại đây tôi giao th/t Nhung cho sĩ quan an ninh nhẩy dù hỏi cung th/t Nhung, chủ yếu ở điểm: ai ra lệnh giết Tổng Thống Ngô đình Diệm và ông cố vấn Nhu? Sĩ quan an ninh nhẩy dù đưa giấy, viết bắt ông ta tự viết lời khai để làm chứng cớ. Sau khi lấy lời khai xong, khuya ngày hôm sau sĩ quan an ninh (cấp bậc trung úy) cho người vô phòng giam bóp cổ Nguyễn Nhung chết rồi lấy giây giầy”saut” của chính ông Nhung thắt vòng treo cổ Nguyễn Nhung lên trần nhà.
Đêm đó tôi về nhà ngủ, sáng sớm hôm sau, sĩ quan trực ở trại Hoàng Hoa Thám đìện thoại báo cáo tôi: th/t Nhung thắt cổ tự tử chết rồi, tôi bảo sĩ quan trực gọi bác sĩ Văn văn Của, lúc ấy là th/t y si trưởng ND ráng cứu chữa ông ta coi có thể sống lại được không? .
Sau đó y sĩ thiếu tá Văn văn Của điện thoại báo tôi: “Thưa đại tá hết phương cứu chữa rồi và ông Của làm bản báo cáo, y chứng xác nhận, thiếu tá Nhung đã chết do thắt cổ tự tử”. Cuộc điện đàm này tôi có cài máy ghi âm để thủ thân về sau này.
Trong lời tự khai của th/t Nhung, ông ta nói rằng ông Dương văn Minh ra lệnh cho ông ta giết ông Nhu trước khi đoàn xe về tới Bộ TTM, ngoài ra trên đường di chuyển nếu có sự bất trắc gì xẩy ra thì chỉ nghe theo lệnh của thiếu tướng Mai hữu Xuân mà thôi, khi ông Nhung đâm ông cố vấn Nhu thì bị ông Diệm chống cự quyết liệt nên buộc lòng ông Nhung phải giết luôn ông Diệm
Ngoài ra khi khám tử thi của t/t Nhung, sĩ quan an ninh lấy ra được một mẩu giấy viết sẵn giấu trong quần, định tìm cách gửi về nhà, nhưng chưa gửi được. Nội dung như sau:”Em ơi! Bọn Diệm , Nhu sống lại rồi, chắc anh phải chết, nếu anh có mệnh hệ gì,em phải ráng nuôi các con cho khôn lớn, anh đang bị nhốt trong lữ đoàn nhẩy dù”.
Lời tự khai và cái thơ riêng gửi cho vợ của t/t Nhung được đưa cho trung tương Khánh giữ.
Nhận định riêng của người viết:
Về cái chêt của thiếu tá Nhung, tôi nghĩ rằng vị sĩ quan an ninh nhẩy dù không dám tự ý hành động, mà phải có lệnh của 1 trong 3 vị: tuớng Khánh, tướng Khiêm hoặc đại tá Viên? Nhiều lần tôi muốn hỏi đại tướng Viên nhưng lại rụt rè không giám hỏi vì sợ tướng Viên giận và cho rằng tôi tò mò.,
Theo tôi cuộc chỉnh lỷ 30-1-1964 chắc chắn phải có bàn tay “phù thuỷ” của Mỹ thúc dẩy cho tướng Khiêm thực hiện, mà nguyên nhân chánh là do trung tướng Dương văn Minh làm phật lòng người Mỹ, nhưng ông Minh không bị loại vì lúc bấy giờ dân chúng và khối phật giáo Ấn Quang vẫn còn xem ông Minh như người hùng”cách mạng” nếu loại hẳn ông Minh sợ e có xáo trộn xã hội và sợ thượng toạ Thích trí Quang sách động phật tử “xuống đường”ủng hộ ông Minh. Còn 5 ông tướng bị chỉnh lý vì thân tín với ông Minh nên bị làm vật tế thần, bị chụp lên đầu cái mũ ”trung lập thân Pháp”, để chặt hết tay chân của ông Minh, biến ông Minh thành “con cua bị gẫy càng” ngồi đó nhìn ông Khánh tung hoành
Phụ chú;
Những điều tôi thuật lại cho quý độc giả trên đây là tôi được nghe đại tướng Viên kể lại lúc tôi đang là sĩ quan tùy viên của ông, Sau này vào tháng 8 năm 2004, tôi từ Cali qua Virginia thăm đại tướng Viên trong 1 nursing home, tình cờ có đại tướng Khiêm tới, ông Viên, ông Khiêm và tôi cùng ngồi nói chuyện chung, đây là dịp may hiếm có, tôi hỏi đại tướng Khiêm vài điều mà tôi ấp ủ từ lâu vì không biết hỏi ai cho chính xác.
Tôi hỏi: Thưa đại tướng, em nghe nói ngày đảo chánh 1-11-1963 có 1 người Mỹ ở trong phòng của đại tướng ngay từ giờ phút đầu để theo dõi cuộc đảo chánh, em muốn biết lời đồn đó có đúng không?
Đại tướng Khiêm nói: lời đồn đó đúng, người Mỹ đó là trung tá Conein, ông ta ở trong 1 phòng nhỏ sát phòng làm việc của tôi sau tấm vách ngăn mà không hề bước qua phòng tôi trong thời gian tiến hành đảo chánh.
Tôi cho chú biết thêm, ông Conein này là 1 sĩ quan trưởng của 1 toán tình báo Mỹ đã từng nhẩy dù xuống vùng Việt Minh kiểm soát ở miền Bắc, Việt Nam năm1945 để giúp Hồ chí Minh đánh Nhật, ông ta là người biết nhiều về Hồ chí Minh và mặt trận Việt Minh.
Tôi hỏi tiếp : thưa đại tướng, em được biết, sau khi đại tướng làm cuộc chỉnh lý ngày 30-1-1964 thiếu tá Nhung đã khai, ông Minh ra lệnh cho ông ta giết ông Diệm, ông Nhu , lời khai đó thật không? Liệu sau lưng ông Minh có 1 thế lực nào khác thúc đẩy ông Minh làm chuyện đó không?
Đại tướng Khiêm trả lời: Chú nghe kỹ tôi nói đây, trước ngày đảo chánh (1-11-1963) tôi đưa ra 1 điều kiện tiên quyết với ông Minh, liên quan đến Tổng Thống Diệm như sau : phải bảo đảm sinh mạng Tổng Thống Diệm và để T/T Diệm bình an xuất ngoại. Ông Minh và ông Kim đều đồng ý, sở dĩ có ông Kim vì mới đầu ông Kim có 1 nhóm riêng cũng âm mưu đảo chánh, về sau 2 nhóm mới kết hợp lại.
Khi biết ông Diệm, ông Nhu bị giết, lúc ấy tôi mới biết luôn đại tá Quyền, đại tá Tung và em của đại tá Tung là Lê quang Triệu cũng bị giết, còn ông này (ông Khiêm vừa nói vừa nhìn qua ôngViên) cũng bị còng tay, may mà ông Đính thấy kịp chứ không thì cũng theo Hồ tấn Quyền và Lê quang Tung rồi (ông Viên và ông Khiêm cùng cười).
Ông Khiêm nói tiếp: Tôi ở văn phòng của tôi trên lầu còn ông Minh, ông Kim, ông Đôn ngồi ở phòng của đại tướng Tỵ, lúc đó đại tướng Tỵ đang dưỡng bệnh, nên ông Đôn làm quyền Tổng Tham Mưu Trưởng. Họ hành động lến lút, giấu không cho tôi biết rồi họ quyết định với nhau tôi có hay biết gì đâu.
Chú nghĩ coi: ông Diệm đã gọi đìện thoại bảo cho xe đến đón ông về TTM, như vậy nghĩa là ông đã đầu hàng rồi, tại sao lại giết người đầu hàng. Ông Minh, ông Kim độc ác quá! Cho nên tôi bất mãn với 2 ông ấy từ lúc đó.
Còn chú hỏi liệu có thế lực nào khác thúc đẩy ông Minh giết ông Diệm, tôi cho chú biết thêm chi tiết này, khi ông Conein ở trong phòng nhỏ bước ra phòng tôi trung tướng Minh cho ông ta biết ông Diệm và ông Nhu chết rồi, ông Conein tỏ ra tức giận không nói với ông Minh một lời,ông quay trở vào phòng và thốt lên một câu:”Do a terrible thing” rồi một lúc sau ông Coneil bỏ ra về. Thế đó chú tự suy nghĩ”
Tôi cám ơn đại tướng Khìêm, rồi chúng tôi tiếp tục nói chuyện linh tinh khác suốt cả buổi sáng hôm đó.
Cựu Sĩ quan tùy viên Đặng kim Thu

Tuesday, April 14, 2026

Lính Lôi Hổ hay Hổ Lôi / Hoàng Như Bá (Lê Ái Tử)

Mấy chục năm xa xứ, nay lại có người nói về lính Lôi Hổ và danh xưng Biệt Kích. Cá nhân tôi may mắn được phục vụ một thời gian khá lâu trong chương trình Lôi Vũ ở Delta của Lực Lượng Đặc Biệt và hành quân cấp Toán lê lết khắp các đơn vị trong Nha Kỹ Thuật, Sở Liên Lạc, Sở Công Tác với các danh xưng: Lôi Hổ, Hắc Long, Thăng Long hầm bà lằng, cùng ăn cùng ngủ, cùng chia xẻ ngọt bùi hiểm nguy trong những chuyến công tác với những người em, người bạn được gọi là Biệt Kích. Viết lên điều này không phải để khoe thành tích, nỗ, háo danh...v...v.. mà để chứng minh cá nhân tôi có một sự hiểu biết căn bản tối thiểu, để lạm bàn về danh xưng Biệt Kích đã đề cập. Cũng vì bạn không hiểu toàn bộ sự việc, cố tình quên đi sự hợp tác giữa Bộ Chỉ Huy do các cán bộ QLVNCH phối hợp với phía Mỹ để sản sinh ra những Toán nôm na tạm gọi là Biệt Kích điều hành bởi một hệ thống hành quân tình báo chiến lược, đảm nhận nhiều nhiệm vụ tối mật, gây nhiều thiệt hại cho địch, mà các chiến binh Bắc Việt trên đường vào Nam phải kiêng dè nhắc nhở nhau đề phòng, coi chừng BIỆT KÍCH GIÁN ĐIỆP. Để tránh những hiểu lầm của người đọc, có phương hại đến danh dự của toàn thể các Cựu quân nhân phục vụ trong đơn vị Nha Kỹ Thuật, Bộ Tổng Tham Mưu, tôi xin được trình bày rõ hơn một chút, vẫn chưa đầy đủ. (không ai dám tự cho mình là hiểu biết hoàn toàn về hoạt động CHIẾN TRANH NGOẠI LỆ của binh chủng Lực Lượng Đặc Biệt và Nha Kỹ Thuật được biến đổi qua từng thời kỳ...). để ai đó mở rộng tầm mắt, nhận rõ thân phận mình, đừng có lớn lối chứng tỏ cái tôi là lính Biệt Kích oai phong lẫm liệt mà người khác cần phải CÁO MƯỢN OAI HỔ. Muốn viết gì thì viết nhưng cũng phải nhớ đến cái tình, tình của những thằng lính nhảy toán, tình với các cấp chỉ huy có thể không cùng sát cánh bên nhau, nhưng có một thời gian vui, buồn, giận hờn, lo lắng với biết bao muôn vàn kỷ niệm. Cọp chết để da, người ta chết để tiếng, có còn gì nửa đâu mà cắn xé, mà vấy bẩn nhau để làm gì??? Quân đội nào cũng phải có kỷ luật, các vị QLVNCH ngày xưa vì cảm thương cho những số phận hẩm hiu của người hoạt động lẻ loi, nên lúc nào cũng vui vẻ bỏ qua những giây phút khùng điên tự cao tự mãn vô kỷ luật của một số ít anh em được mang danh là Biệt Kích.. Dù có được một vài ông Mỷ đở lưng, nhưng cán bộ vẫn có quyền nhốt hoặc đuổi về vườn khi vi phạm kỷ luật, đúng không nào??. Là những người lính được phía Mỷ trả lương, nhưng đồng lương đó được tính trong ngân khoản viện trợ hàng năm cho QLVNCH, dù có ăn lương Mỹ vì đất nước ta nghèo nàn, nhưng chúng ta chiến đấu cho VN. Hảnh diện gì khi tự cho mình là Biệt Kích được chính chủ Mỷ trả lương, để khinh miệt coi thường người lính QLVNCH!


Biệt Kích là gì?
Biệt Kích là danh xưng để chỉ định những người lính chính quy đảm nhận những nhiệm vụ trọng yếu trong lòng đất địch,họ được huấn luyện thành thuộc kỷ năng chiến đấu lẻ loi, sự chịu đựng bền bỉ và nhất là thoát hiểm mưu sinh để sống còn. Họ am hiểu và biết xử dụng mọi vũ khí của ta và địch và chấp nhận mọi sự rủi ro có thể xảy ra, kể cả sự bỏ rơi! không được hưởng quy chế tù binh khi bị bắt..v...v Chứ không phải như Hà văn Sơn tự là Sơn nổ, cũng xưng BK  không biết rút chốt lựu đạn, nên muốn tự sát với địch mà không thành?!!!
  Cũng có loại Biệt Kích  được huấn luyện cấp tốc, chuyên về thực hành hơn là lý thuyết. Mỷ gọi các lực lượng này  Cilivian Irregular Defense Group (Viết tắt  C I D G. dịch là DÂN SỰ CHIẾN ĐẤU). Các cấp chỉ huy VN đặt cho hai chữ  Biệt Kích gọn nhẹ vì BIỆT là đặc biệt chỉ biết bóp cò là đã thành lính và KÍCH là đánh giặc không theo một nguyên tắc, bài vở nhất định nào. Không phải chỉ có phía Mỷ tuyển mộ và huấn luyện và trả lương mà đều có sự phối hợp với các cấp Sĩ quan, Hạ sĩ quan QLVNCH. Ngoài việc tuyển mộ và huấn luyện tại chỗ, có hai Trung Tâm dùng để huấn luyện cho các Dân sự chiến đấu  như Trung tâm của LLĐB ở Động Ba Thìn, chuyên  đào tạo bổ túc cấp Trung đội Trưởng và Đại đội trưởng  cho Biệt Kich. Trung tâm huấn luyện Yên Thế ở Long Thành chuyên huấn luyện xâm nhập bằng nhảy dù đêm, hoăc nhảy dù Halo, bắt tù binh,phá hoại..v...v cho các Toán Lôi Hổ của Sở Liên Lạc, trực thuộc Nha Kỷ thuật, bộ Tổng Tham Mưu.
Có nhiều loại Biệt Kích phụ trách mỗi công việc khác nhau. Binh chủng LLĐB thì có: Biệt Kích biên phòng (hành quân và phòng thủ các đồn biên phòng) Biệt Kích tiếp ứng: (cấp tiểu đoàn để tiếp ứng cho các Trại Biên phòng khi bị tấn công) Biệt Kích Thám Kích Tiền phong Delta: (hoạt động song hành với các Toán Delta). Biệt Kích Nùng: (canh gác các doanh trại cho Liên đoàn 5 LLĐB Hoa Kỳ). . Sở Liên Lạc thì có biệt kích Lôi Hổ; Biệt Kích An ninh: chuyên canh gác doanh trại; Biệt Kích Chiêu hồi; Sở Biệt Hải thì có các toán Biệt Kích Biệt Hải hoạt động ven biển miền Bắc. Ngoài ra có thêm Biệt Kích Long Hải do quân đội Úc tuyển mộ để hoạt động; Biệt Kích Thám sát tỉnh, Liên đoàn 81 người ta cũng gọi là lính Biệt Kích, nhưng chính danh là Liên Đoàn 81 Biệt Cách Nhảy dù..v...v Chỉ sau khi các Toán xâm nhập ở miền Bắc, bị cầm tù được thả về qua định cư ở Mỹ thì danh xưng Biệt Kích mới được sáng giá. Mặc dù họ là quân chính quy, có cấp bậc, có số quân nhưng người ta gọi là BIỆT KÍCH NHẢY BẮC vì họ được nhận lảnh những công tác đặc biệt hoạt động trong hậu phương của địch ở miền Bắc. Chính những quân nhân hoạt động trong chương trình OP34; OP35 ở miền Bắc này mới đúng là Biệt Kích thứ thiệt, ra đi không hẹn ngày về!
 Tóm lại hai chữ Biệt Kích là do binh chủng LLĐB, Nha Kỹ Thuật,Sở Liên Lạc đẻ ra, tục danh là DÂN SỰ CHIẾN ĐẤU ăn lương Mỹ do VN cùng Mỹ chỉ huy, Những danh xưng Lôi Vũ, Lôi Hổ, Phượng Hoàng, Đề Thám, Hắc Long, Thăng Long chỉ là biệt danh của mỗi chương trình cũng do các cấp VN đặt để cho mỗi đơn vị phụ trách mà thôi.
  Ở đây người viết không muốn đi sâu vào tổ chức các đơn vị tình báo chiến lược, chỉ nói thêm một vài điều về danh xưng BK mà ông Cao Sơn nói chưa hết, hoặc lâu ngày tuổi già lẩm cẩm quên trước quên sau.
_Có phải BK do Mỹ thuê mướn trả lương và chỉ huy không?
  Bên binh chủng LLĐB ở các Trai Biên phòng, có 1 Toán A Mỷ phối hợp 1 Toán A/LLĐB VN. VN cùng tuyển mộ huấn luyện chỉ huy hành quân, phía Mỹ trả lương.
  Sở Liên Lạc phụ trách chương trình Lôi Hổ: Giai đoạn đầu toàn bộ do Mỹ, sau đó mỗi toán hành quân có hạ sĩ quan và sĩ quan QLVNCH cùng phối hợp, giai đoạn sau này vì bất đồng ngôn ngữ, nên Mỹ tổ chức những toán đi riêng và VN đi riêng, tuy nhiên việc quản trị quân số vẫn do BCH Mỹ Việt phụ trách. (năm 71 Toán Hãi Phong thuộc Chiến đoàn 1 mất tích, tôi được chỉ định tuyển mộ, huấn luyện thành lập lại toán này, chứng minh là Mỹ và QLVNCH luôn luôn có sự hợp tác chặt chẻ) Sau năm 1970 Mỹ bắt đầu rút quân, BK của LLĐB được đồng hóa qua chính quy, các cấp Trung đội trưởng, Đại đội trưởng được mang cấp bậc tương xứng. Đến năm 1973 Biệt Kích NKT mới giải nhiệm, được đồng hóa qua QLVNCH cấp binh nhì.
Không được đội nón ĐỎ
 Nón đỏ là màu nón của nhảy dù, là niềm tự hào của binh chủng, biết bao nhiêu người lính hy sinh để tô đậm màu nón, là trang bị của lính chính quy QLVNCH. BK là lực lượng bán quân sự không được quyền đội nón đỏ là chuyện đương nhiên
_Nổ
Đa số dành cho những người làm ít nói nhiều, việc lảnh 12 tháng lương trước khi đi công tác thì đã truyền tụng lâu rồi, từ khi có các Toán nhảy Bắc. Ai nổ thì tự bạn hỏi anh em BK là biết. Sở Liên Lạc dưới hệ thống chỉ huy của NKT, bạn không phải NKT ??? nên khi nêu lên vấn đề này bạn không mắc cở chăng? Ra Hạm đội là chuyện có gì lạ. Những anh em bị thương nặng, ở các trạm dã chiến không có đủ phương tiện, trực thăng tản thương của Mỹ thường hay đưa thẳng ra hạm đội, không chỉ BK, quân đội mà đôi khi dân thường hay tù binh bị bắt được sự yêu cầu của đơn vị hành quân Mỷ cũng được ra Đệ Thất Hạm đội để cứu cấp chửa trị cho đến khi bình phục. Hoặc trực thăng từ đệ thất hạm đội đảm trách đưa các Toán vào vùng hành quân, yễm trợ khi có nhu cầu là chuyện bình thường, tại bạn chưa biết mà thôi.
_Những nguyên nhân bạn mê Lôi Hổ cũng đúng, nhưng bạn quên những nguyên nhân khác. Là BK bạn muốn đào ngủ lúc nào cũng được. Đào ngủ xong muốn vào lại cũng xong (nên bạn cho là không bao giờ đào ngủ!) bạn là người lính đào ngủ ở QLVNCH vào BK khỏi bị chế tài bởi lệnh tầm nả. Còn nhiều nguyên nhân mà bạn mê Lôi Hổ, tôi không muốn nói ra.... . Với tỷ lệ quân số với các đơn vị Tổng trừ bị thì BK chết ít, chứ không phải là khó chết. Nhưng những giây phút căng thẳng, con tim tê cứng khi đảm nhận công tác phục kích bắt tù binh, đặt mìn phá hoại, bị địch lùng kiếm, đụng địch chạy thất điên bát đảo, thất lạc trong rừng như con mèo rụng lông, chưa kể những hồi hộp âu lo, một mình khi bị thương, bị địch bắt (có bao nhiêu Toán được cho là mất tích, số phận họ bây giờ ra sao bạn biết không?). Rồi thì khi đi trời nắng, khi về trời mưa (núi cao chi lắm núi ơi-núi che mặt trời không thấy trực thăng). Hoạt động ở vùng Trung lào và Thượng Lào hết lương thực lại hát bản (Mây mù trên núi cao, trực thăng không dám vào, tụi mình đoi sắc đói!) Bạn được may mắn không tham dự những chuyến hành quân đặc biệt, xâm nhập bằng nhảy dù đêm hoặc xâm nhập bằng nhảy dù Halo, chưa gặp những trường hợp bi đát trên, nên bạn chưa hưởng thụ được sự nguy hiểm, hồi hộp lo sợ tột cùng của cảm giác..v...v và v...v Đâu phải lúc nào cũng một tháng hai kỳ phép, áo quần láng lẩy..... đi phép hết tiền xe!
_Trước khi bạn muốn chưởi ai thì nên hãy tự chưởi mình trước, mua sâm Hàn quốc về uống cho có sức mà chưởi. Trước hết hãy tự chưởi sao không cố gắng học để trở thành Bác sĩ, Giám đốc như bạn bè mà lại làm thằng lính BK đói cơm rách áo, đi phép thiếu trước hụt sau!.. Sau đó chưởi về sự hiểu biết của mình quá nông cạn nên cứ tưởng BK là lính Mỹ, không có liên hệ gì đến QLVNCH. Nếu là lính Mỷ, sao bạn không dùng thì giờ và sự hiểu biết, nhờ bạn bè Bác sĩ, Kỷ sư, Tổng giám đốc của mình để tranh đấu vận động cho quyền lợi anh em BK còn ở quê nhà???!!!! Còn gì nửa đâu để hằn học, mỉa mai nhau! Tàn cuộc rồi ai cũng giống ai. Anh em BK vẫn còn nhiều lắm, dù sau này đã qua đơn vị khác hoặc về an phận ở quê nhà nhưng cái tình của những thằng đi TOÁN, đã từng làm con tốt qua sông vẫn còn sống mãi trong tim trong gan. Họ vẫn sum họp sưởi ấm nhau vào dịp Tết, hoặc thăm viếng giúp đở nhau khi tai ương bệnh tật. Sắp vào hòm rồi, BK hay Nha Kỹ Thuật cũng là 1, bỏ cái thói quen lợi dụng quyền tự do bào chí,muốn viết gì thì viết ... Cũng xuất thân trường lớp có bạn là kỷ sư, Tổng giám đốc chứ đâu phải dốt nát như kẻ hèn này đâu. Bây giờ bạn muốn làm Đại Tướng cũng còn được nữa là, huống chi hai chữ Biệt Kích!
Lê Ái Tử

Sunday, March 29, 2026

XIN KÍNH THÔNG BÁO CÙNG QÚY NIÊN TRƯỞNG và QÚY ANH EM một tin rất buồn:

Please offer prayers for S. Vietnamese Air Force -Kingbee - Pilot Col. Thinh Q. Dinh, seen here in artist Sam McIntire’s version of then-Capt. Thinh hovering for 10 minutes in Laos on Oct. 7, 1968 while our six-man team got to the chopper for extraction. We were out of ammo. The Kingbee had 48 bullet holes in it. Thinh's daughter said he is gravely ill. On Aug. 3, 1968, Thinh rescued ST Louisiana saving Pete Boggs, John T. Walton and Tom Cunningham - who had his leg severed during the firefight. 

Kingbee Như và con trai Kevin đến  thăm Kingbee NT Thinh 

Phi Đoan 219 KINGBEE

    XIN KÍNH THÔNG BÁO CÙNG QÚY NIÊN TRƯỞNG và QÚY ANH EM một tin rất buồn:
    NIÊN TRƯỞNG TR/T ĐINH QUỐC THịNH tình trạng sức khoẻ rất nguy cấp hiện đang nằm ở bệnh viện UCI SANTA ANA, sắp chuyển qua HOSPICE.
    QÚY N/T và các anh em PD nếu có dịp xin D/T thăm, an ủi anh Thịnh trong lúc đau bịnh này. 

số D/T anh Thịnh  623-321-4980 !
KB PHẠM N SÂM ,AZ.


Các anh em 219, nếu có dip vào thăm anh Thịnh cho tôi gửi lời thăm hỏi.
Xin thành thật cám ơn.

Pham Công Khanh.
Melbourne/Úc Châu.
* Cám ơn Sâm cho biết tin, Melbourne có Mai Văn Lê cùng khoá với Sâm .

CÁM ƠN BÁC PHẠM  CÔNG KHANH, XIN GỞI LỜI THĂM SỨC KHOẺ BÁC VÀ TOÀN GIA ĐÌNH, CÓ DỊP CHO TÔI GỞI LỜI CHÀO ĐẾN BÁC MAI VĂN LÊ !  
THÂN MẾN  kb SÂM P !

 

Kingbee NT hôm nay không được khoẻ hẹn tuần sau !

Chúc C/H Lê Hoàng Đoàn 11 Sở Công Tác NKT chóng bình phục

Tới cửa gần gặp 72 tiên nữ nhưng thánh chưa cho vào . Cũng nhờ sống ở Mỹ, nếu sống xứ khác chắc đã đi xa.
Sáng hôm qua lúc vừa thức tính vào restroom, thì té ngang. Đột Quỵ. Gọi cấp cứu. 3 phút xe đến . 6 phút đến bệnh viện. MRI bác sỹ cho biết có 2 cục máu đông trong 2 động mạch từ sau cổ dẫn lên não. Chỉ cần chậm 1phút là bán thân bất toại. Dù nhanh vậy nhưng mặt vẫn bị méo. Tiếng nói vẫn lập bập, một phần trí nhớ bị mất. các bạn già đang tính về VN duỡng già nên lưu ý. Chỉ có 1 phút thôi nhé.
Bviện Mỹ phòng riêng 6 y tá trực suốt đêm, không phải nơi nào cũng có.
Hôm nay đở nhiều nhưng 3 ngày nữa họ mới cho về vì phải cần bác sỹ tập đi.


 

Saturday, March 28, 2026

Biệt Kích Đổng Pháo CCS Chiến Đoàn 3 đã tung cánh dù bay xa

Em là vợ anh Pháo. Tên Thạch Thị Liễn. Nay báo cho anh được biết cũng như đến Tổng hội nha Kỹ Thuật chồng em đã qua đời lúc 22 giờ đêm ngày 8/3. Đám tang được đem đi chôn trong ngày theo phong tục của người chăm. 


Xin Tổng hội Nha Kỹ Thuật giúp đỡ cho gia đình em chút ít đám tang người chăm hao tốn lắm. Em cảm ơn anh nhiều lắm. Địa chỉ em. 

Thạch Thị Liễn. 
Thôn Hiếu lễ, xã phước hậu, tỉnh Ninh Thuận cũ nay thuộc tỉnh Khánh Hòa. 
Đt 0397543445

Kính gửi  ! Tổng hội nha kỹ thuật. Các anh chiến hữu với chồng tôi (Biệt Kích Nha Kỹ Thuật). vừa qua vào ngày 8/3/2026 chồng em đã qua đời. Đám tang được đem đi chôn theo phong tục người chăm (chàm). trong lúc tang gia bối rối cũng như lo việc mai táng còn gặp khó khăn được các chiến hữu nha kỹ thuật của chồng em ở hải ngoại gửi chút quà hương khói cho chồng em, (450 đô) có chút tài chính trang trải cho việc mai táng chồng em vừa qua. dù hoàn cảnh còn khó khăn nhưng đỡ hơn phần nào. Gia đình em xin cảm ơn các anh, các chiến hữu nha kỹ thuật đã chia buồn với gia đình em. 
Em xin cảm ơn nhiều  lắm. 
Em chúc các anh luôn mạnh khỏe và an lành. 
Thạch Thị Liễn vợ của Biệt Kích Đổng Pháo 



Danh sách đóng góp:
- HD Johnny Vũ Thảo NKT $50.00 z
- HL Nguyễn Ngọc Tùng SCT/NKT $50.00 z 
- LH Võ Hòa SLL/SCT/NKT $50.00 z
- HD Bùi Thượng Khuê SLL/NKT $50.00 Z
- HL Lê Phúc Sơn Đoàn 72 $50.00 z
- Kingbee Đặng Quỳnh PD219 $50.00 z
- HL Nguyễn Ngọc Á Đoàn 71 SCT $50.00 z
- HD Trâm Trần Gia Đình NT Trần Trung Ginh SLL/SCT/NKT $50.00 z
- HL Phạm Hòa Đoàn 72 SCT/NKT $50.00 z
Tổng Cộng: $450.00 USD


Vào 21:29, T.2, 16 Th3, 2026 Pham Hoa <hoavanpham@yahoo.com> đã viết:
Cám ơn chi báo tin, mong hương hồn anh Pháo được an nghỉ 
Thành Kính Phân Ưu cùng gia đình chị và các cháu.
Thân mến.

Phạm Hòa Nha Kỹ Thuật 

 


Monday, March 9, 2026

Tình trạng sức khỏe của C/H Mai Xuân Bình Đoàn 71 Sở Công Tác

Hình hôm nay, vẫn nằm không tự ý làm gì được kể cả VS cá nhân.
Ăn tại gường, hơn 1 tháng rồi. Nếu không có gì biến chuyển thì nẳm tại đây luôn quá.
Không có sức đề kháng để đi lại thì lâu ngày sẽ không biết ra sao?
Hôm nay Anh Nguyễn Đức Lâm đến thăm Mai Xuân Bình cho biết tình trạng của Bình.
Chúng ta hãy cầu nguyện cho Bình sớm bình phục
Võ Tấn Y  

 

Wednesday, March 4, 2026

Đại Tá James Gordon “Bo” Gritz,

 

Kính gửi gia đình Đại Tá James Gordon “Bo” Gritz,

Chúng tôi vô cùng thương tiếc khi hay tin Đại Tá (Hồi Hưu) James Gordon “Bo” Gritz đã vĩnh viễn ra đi vào ngày 27 tháng 2 năm 2026, hưởng thọ 87 tuổi. Sự ra đi của ông là một mất mát lớn lao không chỉ đối với gia đình, mà còn đối với toàn thể cộng đồng Special Forces, SFA Chapter 51, SOA, và những người từng kính trọng ông như một huyền thoại sống của lực lượng Mũ Nồi Xanh.

Xin được gửi đến bà Judy Gritz và toàn thể tang quyến lời chia buồn sâu sắc nhất.

Chúng tôi cầu chúc quý vị tìm được sự bình an trong ký ức về một người chồng, người cha, người chiến hữu đã sống trọn vẹn đời mình cho Tổ quốc, cho đồng đội, và cho lý tưởng tự do.

Nguyện cầu anh linh Đại Tá Bo Gritz an nghỉ trong cõi vĩnh hằng.

Kính phân ưu.

TƯỞNG NIỆM

Hôm nay, chúng ta cùng cúi đầu tưởng niệm Đại Tá James Gordon “Bo” Gritz—một trong những biểu tượng sáng ngời nhất của lực lượng Special Forces trong thời Chiến tranh Việt Nam. Ông không chỉ là một chiến binh quả cảm, mà còn là hiện thân của tinh thần bất khuất, lòng trung thành và sự tận tụy tuyệt đối đối với đồng đội và quốc gia.

Trong suốt cuộc đời binh nghiệp, Đại Tá Gritz đã tham gia những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, dẫn đầu các toán Special Forces trong các chiến dịch mật, và trở thành một trong những sĩ quan được tuyên dương nhiều nhất của thời đại mình. Ông là người mà nhiều thế hệ chiến binh ngưỡng mộ, và cũng là nguồn cảm hứng cho hình tượng “John Rambo” trong văn hóa đại chúng.

Nhưng vượt lên trên những huy chương và chiến công, Bo Gritz là một con người của nghĩa tình—một người anh, một người thầy, một người bạn chiến đấu luôn đặt đồng đội lên trên bản thân mình.

Sự ra đi của ông để lại một khoảng trống không thể thay thế trong lòng những ai từng biết đến ông.

Xin tiễn biệt Đại Tá Bo Gritz.

Danh dự của ông sẽ còn mãi.

Tinh thần của ông sẽ tiếp tục sống trong trái tim của những người lính Mũ Nồi Xanh.

TIỂU SỬ QUÂN NGHIỆP CỦA LTC (R) JAMES GORDON “BO” GRITZ

Xuất thân và phục vụ

Sinh năm 1939 tại Enid, Oklahoma.

Gia nhập Lục Quân Hoa Kỳ và phục vụ trong Special Forces (Green Berets).

Thuộc 5th Special Forces Group, đơn vị hoạt động sâu trong các chiến dịch mật tại Việt Nam, Lào và Campuchia.

Thành tích và huân chương

Bo Gritz là một trong những sĩ quan được tuyên dương nhiều nhất trong chiến tranh Việt Nam, với hơn 60 huy chương và phần thưởng, bao gồm:

3 Silver Star

2 Legion of Merit

4 Bronze Star (có V)

2 Purple Heart

26 Air Medal

Distinguished Flying Cross

Soldier’s Medal

Những thành tích này phản ánh sự dũng cảm phi thường và khả năng lãnh đạo xuất sắc của ông trong những nhiệm vụ có mức độ nguy hiểm cao nhất.

Vai trò trong các chiến dịch POW/MIA

Sau chiến tranh, Bo Gritz trở thành một trong những nhân vật nổi bật nhất trong nỗ lực tìm kiếm tù binh và quân nhân mất tích (POW/MIA).

Ông dẫn đầu nhiều chiến dịch độc lập tại Đông Nam Á, được đồng đội và gia đình các quân nhân mất tích xem như một người hùng không bỏ rơi đồng đội.

Ảnh hưởng văn hóa

Nhiều tài liệu và nhân chứng cho rằng Bo Gritz là nguồn cảm hứng chính cho nhân vật John Rambo trong tiểu thuyết First Blood và loạt phim nổi tiếng sau này.

Sinh hoạt cộng đồng

Thành viên Special Forces Association Chapter 51 – Mem# D-1710

Thành viên Special Operations Association – Mem# 42

Diễn giả, tác giả, và nhà hoạt động cho quyền lợi cựu chiến binh.

Qua đời

Tạ thế ngày 27 tháng 2, 2026, tại Nevada, hưởng thọ 87 tuổi.

Được vợ ông, bà Judy Gritz, xác nhận tin buồn.

 







Monday, March 2, 2026

TIN NÓNG: Tổng thống Trump đưa ra tuyên bố về việc tấn công IRAN:

“Vừa mới đây một chút, quân đội Hoa Kỳ đã bắt đầu các hoạt động chiến đấu lớn tại Iran. Mục tiêu của chúng ta là bảo vệ nhân dân Mỹ bằng cách loại bỏ các mối đe dọa sắp xảy ra từ chế độ Iran, một nhóm người cực kỳ hung ác, rất cứng rắn và khủng khiếp. 

Các hoạt động đe dọa của họ trực tiếp gây nguy hiểm cho Hoa Kỳ, cho quân đội của chúng ta, cho các căn cứ ở nước ngoài, và cho các đồng minh trên khắp thế giới.

Trong suốt 47 năm, chế độ Iran đã hô vang khẩu hiệu ‘Cái chết cho nước Mỹ’ và tiến hành một chiến dịch không ngừng nghỉ về đổ máu và giết người hàng loạt, nhắm vào Hoa Kỳ, quân đội của chúng ta, và những người dân vô tội ở rất nhiều quốc gia. 

Một trong những hành động đầu tiên của chế độ này là ủng hộ việc chiếm đóng bạo lực Đại sứ quán Mỹ tại Tehran, bắt giữ hàng chục con tin Mỹ trong suốt 444 ngày. 

Năm 1983, các lực lượng ủy nhiệm của Iran đã thực hiện vụ đánh bom doanh trại Thủy quân lục chiến tại Beirut, giết chết 241 nhân viên quân sự Mỹ. 

Năm 2000, chúng biết và có lẽ đã tham gia vào vụ tấn công tàu USS Cole. Nhiều người đã thiệt mạng. Các lực lượng Iran đã giết và làm bị thương hàng trăm thành viên quân đội Mỹ tại Iraq. 

Các lực lượng ủy nhiệm của chế độ này tiếp tục thực hiện vô số cuộc tấn công nhằm vào các lực lượng Mỹ đóng tại Trung Đông trong những năm gần đây, cũng như các tàu hải quân và tàu thương mại Mỹ trên các tuyến đường hàng hải quốc tế. Đó là chủ nghĩa khủng bố hàng loạt, và chúng ta sẽ không chịu đựng thêm nữa.

Từ Lebanon đến Yemen, từ Syria đến Iraq, chế độ này đã vũ trang, huấn luyện và tài trợ cho các lực lượng dân quân khủng bố đã làm nhuộm máu và nội tạng lên mặt đất. 

Và chính lực lượng ủy nhiệm của Iran là Hamas đã phát động các cuộc tấn công kinh hoàng vào ngày 7 tháng 10 lên Israel, tàn sát hơn 1.000 người vô tội, trong đó có 46 công dân Mỹ, đồng thời bắt giữ 12 công dân của chúng ta làm con tin. Đó là sự tàn bạo mà thế giới chưa từng chứng kiến trước đây.

Iran là nhà tài trợ khủng bố số một của thế giới và chỉ mới đây đã giết hàng chục nghìn công dân của chính mình trên đường phố khi họ biểu tình. 

Chính sách của Hoa Kỳ – đặc biệt là trong nhiệm kỳ của tôi – luôn là chế độ khủng bố này không bao giờ được phép sở hữu vũ khí hạt nhân. 

Tôi xin nhắc lại: chúng sẽ không bao giờ có vũ khí hạt nhân. Đó là lý do tại sao, trong Chiến dịch Midnight Hammer hồi tháng Sáu năm ngoái, chúng ta đã tiêu diệt hoàn toàn chương trình hạt nhân của chế độ tại Fordow, Natanz và Isfahan. 

Sau cuộc tấn công đó, chúng ta đã cảnh báo họ không bao giờ được tiếp tục theo đuổi vũ khí hạt nhân một cách ác ý. Và chúng ta đã cố gắng nhiều lần để đạt được một thỏa thuận. Chúng ta đã thử. Họ muốn làm. Họ không muốn làm. Lại muốn làm. Lại không muốn làm. Họ không biết mình đang làm gì. Họ chỉ muốn thực hành cái ác.

Nhưng Iran đã từ chối, giống như họ đã làm trong hàng thập kỷ. Họ bác bỏ mọi cơ hội để từ bỏ tham vọng hạt nhân, và chúng ta không thể chịu đựng thêm nữa. Thay vào đó, họ cố gắng tái xây dựng chương trình hạt nhân và tiếp tục phát triển tên lửa tầm xa có thể đe dọa các bạn bè và đồng minh rất tốt của chúng ta ở châu Âu, quân đội của chúng ta đóng ở nước ngoài, và có thể sớm đạt tới lãnh thổ Mỹ. Hãy tưởng tượng chế độ này sẽ trở nên táo tợn đến mức nào nếu chúng thực sự sở hữu và được trang bị vũ khí hạt nhân để truyền tải thông điệp của mình.

Vì những lý do đó, quân đội Hoa Kỳ đang thực hiện một chiến dịch lớn và đang diễn ra để ngăn chặn chế độ độc tài cực đoan, rất xấu xa này đe dọa nước Mỹ và các lợi ích an ninh quốc gia cốt lõi của chúng ta. 

Chúng ta sẽ phá hủy tên lửa của họ và san bằng ngành công nghiệp tên lửa của họ xuống đất. Nó sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn, một lần nữa. Chúng ta sẽ tiêu diệt hải quân của họ. Chúng ta sẽ đảm bảo rằng các lực lượng ủy nhiệm khủng bố trong khu vực không còn có thể gây bất ổn cho khu vực hay thế giới, không còn tấn công lực lượng của chúng ta, và không còn sử dụng bom chùm hoặc bom ven đường – như chúng thường được gọi – để gây thương vong nghiêm trọng và giết chết hàng nghìn, hàng nghìn người, trong đó có nhiều người Mỹ. Và chúng ta sẽ đảm bảo rằng Iran không sở hữu vũ khí hạt nhân. Đó là một thông điệp rất đơn giản: chúng sẽ không bao giờ có vũ khí hạt nhân.

Chế độ này sẽ sớm nhận ra rằng không ai được thách thức sức mạnh và uy lực của lực lượng vũ trang Hoa Kỳ. Tôi đã xây dựng và tái xây dựng quân đội của chúng ta trong nhiệm kỳ đầu tiên, và không có quân đội nào trên Trái Đất có thể sánh bằng về sức mạnh, uy lực hay sự tinh vi của nó. Chính quyền của tôi đã thực hiện mọi biện pháp có thể để giảm thiểu rủi ro cho nhân viên Mỹ trong khu vực. 

Dù vậy – và tôi không nói điều này một cách nhẹ nhàng – chế độ Iran vẫn tìm cách giết người. 

Sinh mạng của những anh hùng Mỹ dũng cảm có thể bị mất, và chúng ta có thể có thương vong. Điều đó thường xảy ra trong chiến tranh. 

Nhưng chúng ta làm điều này không phải cho hiện tại. Chúng ta làm điều này cho tương lai, và đó là một sứ mệnh cao cả. Chúng ta cầu nguyện cho mọi thành viên quân đội khi họ tự nguyện mạo hiểm sinh mạng để đảm bảo rằng người Mỹ và con cháu chúng ta sẽ không bao giờ bị đe dọa bởi một Iran có vũ khí hạt nhân. 

Chúng ta cầu xin Chúa bảo vệ tất cả các anh hùng của chúng ta đang ở nơi nguy hiểm, và chúng ta tin rằng với sự giúp đỡ của Ngài, nam nữ quân nhân của lực lượng vũ trang sẽ chiến thắng. Chúng ta có lực lượng vĩ đại nhất thế giới, và họ sẽ chiến thắng.
Gửi đến các thành viên của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo, lực lượng vũ trang và toàn bộ cảnh sát, tôi nói tối nay rằng các anh phải hạ vũ khí và sẽ được hưởng quyền miễn trừ hoàn toàn, hoặc ngược lại, đối mặt với cái chết chắc chắn. Vì vậy, hãy hạ vũ khí, các anh sẽ được đối xử công bằng, với quyền miễn trừ hoàn toàn, hoặc các anh sẽ đối mặt với cái chết chắc chắn.

Cuối cùng, gửi đến người dân Iran vĩ đại và tự hào, tôi nói tối nay rằng giờ phút tự do của các bạn đã cận kề. Hãy ở trong nơi trú ẩn. Đừng rời khỏi nhà. Bên ngoài rất nguy hiểm. Bom sẽ rơi khắp nơi. 

Khi chúng tôi hoàn tất, hãy tiếp quản chính phủ của các bạn. Nó sẽ thuộc về các bạn. Đây có lẽ là cơ hội duy nhất của các bạn trong nhiều thế hệ. 

Trong nhiều năm, các bạn đã yêu cầu sự giúp đỡ từ Mỹ, nhưng chưa bao giờ nhận được. Không tổng thống nào sẵn sàng làm điều mà tôi sẵn sàng làm tối nay. Bây giờ các bạn có một tổng thống đang trao cho các bạn điều các bạn muốn. Hãy cho chúng tôi thấy các bạn phản ứng như thế nào.

Nước Mỹ đang ủng hộ các bạn bằng sức mạnh áp đảo và lực lượng hủy diệt. Bây giờ là lúc để nắm lấy số phận của mình và giải phóng tương lai thịnh vượng, vinh quang đang ở rất gần trong tầm tay. 

Đây là khoảnh khắc để hành động. Đừng để nó trôi qua. Xin Chúa phù hộ những nam nữ dũng cảm của lực lượng vũ trang Mỹ. 

Xin Chúa phù hộ Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Xin Chúa phù hộ tất cả các bạn. Cảm ơn.”